Người vợ bất hạnh trong cuộc hôn nhân lý tưởng

Chị 24 tuổi, mới tốt nghiệp đại học, nhansắc mặn mà dù không son phấn. Anh 30 tuổi, cao to, đẹp trai và là một doanhnhân thành đạt. Họ yêu nhau say đắm, thề hẹn gắn bó một đời bằng một đám cướilinh đình. Ai cũng tấm tắc khen ông Tơ, bà Nguyệt khéo se duyên cho đôi traitài, gái sắc. Nào ngờ…

“Emlà đàn bà?”

Đêmtân hôn, chuếnh choáng hơi men do đáp lại lời chúc tụng của quá nhiều người,anh ngật ngưỡng bước vào phòng tân hôn, ôm ghì lấy chị rồi đổ vật xuống giườngvà ngáy như sấm. Dù có thất vọng về đêm tân hôn sau nhiều lần dằn lòng gìn giữcái ngàn vàng trong mấy năm yêu nhau để hiến dâng cho anh vào đêm động phònghoa chúc, nhưng sự mệt mỏi của anh mấy ngày tiệc tùng, cưới xin khiến chị cũngchỉ kịp thay quần áo ngủ cho anh, nhẹ nhàng tắt đèn, nằm xuống bên tân lang củamình rồi mệt mỏi thiếp đi.

Nhữngtưởng đêm tân hôn sẽ trôi qua như thế và sự lãng mạn kỳ diệu sẽ đến với cặp đôilý tưởng ấy vào đêm sau, nhưng ai ngờ gần sáng anh tỉnh rượu, sau khi tu ừng ựcchai nước lấy từ trong tủ lạnh, anh dường như ý thức rõ ràng hơn việc mình đãbỏ lỡ một đêm tuyệt vời với người con gái phổng phao trong bộ đồ ngủ bằng lụavới khuôn ngực căng đầy phập phồng kia… anh cởi đồ rồi hối hả xé tung tất cảnhững gì chị đang mặc trên người. Mặc cho chị còn đang ê ẩm vì ngái ngủ, anhvẫn điên cuồng lao vào để thỏa lòng kìm nén bấy lâu nay – hệt như một con thúsay mồi.

Sauphút ngái ngủ ban đầu, sau sự ái ngại của cô gái chưa từng trải qua sự thănghoa của cơ thể, chị đáp lại anh một cách nhiệt thành và đầy háo hức… Khi đã lênđến đỉnh điểm, với tay bật đèn rồi liếc nhanh tấm ga nhàu nhĩ, xộc xệch saucuộc thăng hoa của đôi vợ chồng son vẫn trắng tinh, chị thấy anh nghiền nghiềnđôi mắt dường như không thở. Khi chị chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì anhquay sang nhìn thẳng vào mặt chị: “Anh không phải là thằng đầu tiên. Thật ra,em là đàn bà từ khi nào thế?”. Chị choáng váng, những giọt nước mắt đầy oan ứccứ thế giàn giụa chảy. Chị không hiểu sao điều bất hạnh này lại đến với mình.

nguoiduatin-101229632-emladanba

Anh không phải là thằng đầu tiên. Thật ra, em là đàn bà từ khi nào thế?

Yêuanh từ những năm đầu học đại học, khi ấy cô sinh viên quê mùa chân chất là chịchưa từng đáp lại tình cảm của ai, dù thời gian học cấp 3 cũng có khá nhiều bạntrai dập dìu trước ngõ. Anh là trai phố, mới ra trường đi làm và ở ngay cạnhkhu nhà trọ của chị. Chính vì thế bốn năm yêu nhau là bốn năm nhất cử nhất độngcủa chị anh đều biết. Bạn bè của chị có những ai, anh nắm rõ trong lòng bàntay… Thế mà đêm tân hôn, chị không có dấu hiệu của sự trinh trắng? Vì sao lạithế?

Dùđau đớn nhưng chị tự nhủ, mình trong trắng và mình sẽ tìm cách để anh hiểu. Sauđó cuộc sống của anh chị diễn ra bình thường với vẻ ngoài hạnh phúc như bất kỳcặp vợ chồng son bình thường khác. Đêm đêm anh vẫn không cưỡng lại sự đam mêtrên cơ thể chị và chị cũng cố gắng tỏ ra nhiệt thành để chứng minh với anh vềsự trinh trắng của mình. Nhưng dường như chị càng cố gắng khiến anh trở thànhngười đàn ông hạnh phúc nhất trong chốn phòng the thì anh càng thấy mình bấthạnh. Sau những đam mê, anh ngửa mặt vô định nhìn lên trần nhà, không khí giađình nhỏ rơi vào thinh lặng… Chị đau đớn không hiểu vì sao anh lại thế?

Cólần, sau những thăng hoa anh không tỏ rõ lạnh lẽo như những lần trước mà hônchị mải miết không dừng. Chị lựa lời thủ thỉ: “Anh là người đàn ông đầu tiên vàduy nhất của em. Đừng nghi ngờ em, tội nghiệp em lắm”. Không ngờ chị vừa dứtlời thì anh mặc vội quần áo, chẳng nói rằng gì rồ ga phóng xe đi trong đêm. Chịthức suốt đêm vì lo lắng, anh không mang theo điện thoại nên chị cũng chẳngbiết anh ở đâu mà tìm. Sáng hôm sau, khi chị mệt mỏi thiếp đi thì anh trở vềnhà, người mềm nhũn và nồng nặc mùi rượu.

Saulần ấy, chị tuyệt nhiên không dám nhắc lại chuyện cũ, vì sợ anh phản ứng nhưtrước đó. Nhìn bề ngoài chẳng ai biết vợ chồng anh đang có vấn đề. Bố mẹ haibên gia đình đều tin rằng các con đều hạnh phúc vì cuối mỗi tuần, anh chị đềuchở nhau về nhà thăm bố mẹ chồng và thăm nhà chị ở quê.

Lấynhau đã nữa năm, họ hàng, bạn bè bắt đầu đánh tiếng “có gì chưa?” mỗi lần gặpmặt hay điện thoại đều khiến nỗi buồn của chị nhân đôi, sự u uất của anh cũngvì thế mà tăng lên, tỉ lệ thuận với những lời nói cục cằn bắt đầu xuất hiện.Lần đầu anh văng bậy với chị chỉ vì lúc nấu cơm mải nghĩ ngợi, chị cắm cơm màkhông đổ nước. Đến khi dọn cơm ra ăn mới phát hiện đám gạo ướt đã cháy vàng.Anh vùng vằng đứng dậy: “Vợ đ… già mà nấu cơm cũng không ra hồn”. Chưa từngchứng kiến anh tục tĩu như vậy nên chị rất sốc. Nhưng chị càng đau đớn thừahiểu tại sao.

Cướinhau đã ban năm mà chị vẫn chưa có con. Trong đó, có khoảng một năm ròng anhkhông hề động đến người chị. Hai vợ chồng vẫn hằng ngày chở nhau đi làm, anhvẫn đưa chị đến tận cổng cơ quan rồi chiều lại qua đón chị. Chỉ có đến đêm làchị đi ngủ trước, còn anh xem tivi ở phòng khách đến tận khuya mới vào ngủ hoặclà ngủ luôn trên ghế sofa. Hai người sống cùng một ngôi nhà nhưng chẳng khácnào người lạ, đôi vợ chồng son vẫn mỗi người ôm một cái gối quay mặt về haihướng. Đêm đêm chị nén cả tiếng thở dài, chẳng dám trở mình vì sợ động đến “nỗiđau” của anh.

Chuỗingày tuyệt vọng

Tronglúc chưa có cách nào để cứu vãn cuộc hôn nhân thừa nhận là “lý tưởng” của mìnhchị lại có thêm việc phải nghĩ khi một lần về thăm nhà chồng mẹ chồng chị kéocon dâu ra một góc rồi hỏi nhỏ: “Thế hai đứa đã đi khám xem thế nào chưa? Mẹthấy trong ruột lúc nào cũng như có lửa đốt ấy. Hay hồi xưa hai đứa trót dạirồi đi giải quyết nên giờ mới ra nông nỗi này hả con? Nạo phá thai nhiều làcũng dễ gây vô sinh đấy con ạ…” Những lời bà nói như hàng ngàn mũi kim đâm vàotâm trạng thê lương kéo dài mấy năm nay của chị. Chẳng biết giải thích thế nàođể mẹ chồng hiểu, chị chỉ biết khóc.

Thờigian gần đây, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ. Mỗi lần đilàm về, anh “thả”chị trước cổng nhà rồi thông báo cộc lốc “Tối không ăn ở nhà”. “Đi uống bia vớimấy thằng bạn tí”, “Cứ nấu cơm rồi ăn trước đi…” Chị đau đớn nhưng vẫn phải cắnrăng chịu đựng sự cục cằn, cạn tình của anh bởi chị hiểu vì sao anh lại trở nênnhư thế. Nhiều đêm thức trắng chờ anh về, chị đau đáu với câu hỏi: “Làm sao đểanh hiểu, làm sao cứu vãn tình yêu đẹp đẽ tưởng chừng như vĩnh cửu ngày nào...?

Cóđêm trở về anh say mềm nhưng vẫn vừa khóc như đứa trẻ vừa lẩm bẩm: “Anh yêu em!Làm sao để không yêu em…!” Rồi lao vào chị cắn xé, thỏa mãn cơn khát nhục dục.Chị không có tâm trí nào để đáp lại, càng không dám chống cự, để mặc cho anhdày vò. Có những lần anh không kiểm soát được sự thô bao đã làm chị chảy máu.Máu rớm ra thấm lấm tấm trên ga trải giường. Khi tỉnh rượu anh ngắm ngía “chiếntích” thô bạo của mình, cười sằng sặc mà nước mắt viền quanh mi. Chị chứng kiếntừng động thái của anh lòng đau như dao cứa. Nhiều lần chị chỉ muốn kết thúctất cả mà không đủ can đảm. Chị vẫn hy vọng tình yêu sẽ trở lại với mình.

nguoiduatin-honnhan1

Nhiều đêm chị đau đáu với câu hỏi: “Làm sao để anh hiểu, làm sao cứu vãn tình yêu đẹp đẽ tưởng chừng như vĩnh cửu ngày nào...? (ảnh minh họa)

Mộtlần, sáng sớm chị đã thức giấc vì tiếng lục sục trong phòng. Hóa ra anh đangsếp quần áo vào vali, chị hoảng hồn chạy đến níu tay anh, nước mắt vòng quanh,hỏi anh đang làm gì. Anh thản nhiên gỡ tay chị ra và bảo: “Cô làm sao đấy? Tôiđi công tác Sài Gòn, hai tuần nữa tôi về, lát nữa cô tự đi làm, chiều có xe màvề. Tôi đi taxi rồi ra sân bay luôn…”

Cảngày hôm đó chị chẳng làm được gì, những con chữ trước màn hình máy tính cứnhảy múa, những lời nói lạnh lùng không chút biểu cảm của anh cứ văng vẳngtrong đầu.Tại sao số phận lại nghiệt ngã với chị đến thế khi đã cướp đi hạnhphúc của chị chỉ vì đã không cho chị chảy máu trong đêm đầu tiên, lại còn lấyđi hạnh phúc làm mẹ của chị… Chồng chị là người có học, là đàn ông tốt và sốngtình cảm, chỉ tại số phận đã không chứng minh được điều anh mong đợi, khao khátnên cuộc sống của chị mới thành địa ngục như hiện nay. Những suy nghĩ tốt đẹpấy về anh là sợi dây duy nhất níu kéo chị đến với cuộc sống hiện tại. Chị đilàm về muộn vì sợ cảnh một mình trong căn nhà vắng anh. Đường đông, sự váng vấtcủa tâm trạng khiến chị không đủ tỉnh táo để tránh một chiếc xe đi trái đườnglao vun vút…

Tỉnh dậy trên giường bệnh bố mẹ chị báo cho chị mộttin buồn và một tin vui. Tin buồn là một chân của chị bị gãy do va chạm quámạnh, phải bó bột, còn tin vui là chị mang bầu được bảy tuần. Bác sĩ đã pháthiện ra sau xét nghiệm máu cho chị. Giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên má chị…Anh đang tức tốc bay ngược từ Sài Gòn trở ra. Hy vọng rằng, giọt máu bé bỏng sẽđem về niềm vui và hạnh phúc bị đánh cắp của chị trong phút thời gian đằng đẵngđã qua.

(theo nguoiduatin)


  • (Có 4 bình chọn)